Contents
THIỀN-ĐỊNH
(Thánh giáo của Bát-nương dạy nữ phái)
Có nhiều người tưởng thiền-định là ngồi thiền rồi tưởng đến chư Phật, là những điều có thể nói rằng: bắt đầu đi dưỡng-trí ở các bệnh viện tâm-thần.Thiền:Tức là xét lại các lổi lầìm của mình đã lầm phải, mà khi đã lầm phải rồi nên Thiền ngay cái lổi đó, " là kẻ si mê thì nên dùng ngay cái phép này". Còn đối với những người tỉnh hơn khi gặp phải sự xung-đột thì Thiền ngay, đừng để sự việc qua rồi mới Thiền.Một hơi thở qua là thiền ngay, xem hơi thở có được chính-đáng chăng? Hay là cái ngó, cái nghe, cái ngữi, cái nói v.v... đều phải thiền tất cả, để giải cái nghiệp si mê của mình là sự thiền, mỗi việc đều thiền, không phải chờ đến tối về mới ngồi thiền, thì những lỗi lầm kia sẽ quên đi, nhưng lại ẩn-tàng trong trí của chúng ta thì khó mà giải nó, nó sẽ sanh ra lớn hơn nữa.Có kẻ nói rằng: " Phép đi đứng nằm ngồi thiền quá cao, không thể hạng chúng-sanh hành được, thì phải làm phép này , phép nọ... Nhưng thực, con người đó nói còn xuẩn-động hơn chúng sanh, vì việc làm rồi mà không ăn-năn, để chờ đến tối về mới ăn-năn, hay chờ đến rằm, mồng một mới vô chùa sám hối, nghĩa là lạy cho hết tội, thì ai cũng làm cho ra tội, rồi lạy cho hết tội, những điều si-mê, nên tự mình giải lấy mình, đừng để ai dẫn dắt chúng ta đi vào con đường tội lỗi đó nữa.Một phút qua, chúng ta gây ra tội, nhưng không giải-quyết những tội kia, chờ 15 ngày sau hay một tháng sau, thì làm sao nhớ được.
TỰ TẠI VÔ NGẠI
Tự tại vô ngại là đừng sợ những cái lỗi lầm của mình và cũng đừng sợ rằng mình sửa không được, mà mọi việc đều làm được bởi sức thiền của mình.
SỰ THAM THIỀN
Sự tham-thiền là phá cái vọng vừa qua, chứ không phải tham-thiền để thành Phật, mà khi con người thiền-định là sửa ngay cái lỗi của mình, thì tâm sáng lên đó là Phật. Sự thiền-định có cái lợi là phá cái mê, đó là phá được cái bệnh, khi phá được cái bệnh lý, bịnh căn, thì con người tỉnh-táo nhẹ-nhàng, mặt mày phương-phi, mọi hành-động sáng-suốt, tâm-hồn như đứa trẻ, quang-minh, quảng-đại, là phá được cái vô-minh rồi. Nhưng đừng để đến khi tối mới ngồi quán-tưởng thì quá trễ. Tham thiền là sửa các tật xấu của mình, như đã nói vừa rồi, đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, ngủ, thức đều tham thiền, khi vừa xảy ra hành-vi nhỏ bé về tội.
NHẬP ĐỊNH
Nhập định là khi sửa xong cái tội nhỏ bé kia, thì tinh-thần được sáng suốt, minh-mẫn, trí tri gọi là nhập định, vì nhập được cái lý-trí khôn ngoan. Định là biết chiều hướng đi vào cái tịnh.
TỊNH
- Phá được cái si-mê của mình là Giới.
- Phá được cái lỗi của mình là Định.
- Nhập được cái lý trí gọi là Huệ.
Con người thành Phật ở chỗ biết mà ra, "Hiện tượng nảy giờ, mọi người đã nghe qua, nếu đã sửa từ hơi thở, từ tiếng nghe, mắt ngó, thì nảy giờ chính là nhập định. Nãy giờ mà để trí chạy ra ngoài lời nói, chính là phá định".Vì sự nhập tâm này, là khía cạnh để cho con người hư hỏng thêm, nếu một phút đã qua, việc vừa xảy ra mà không sửa được, thì chưa phải là con người. Vì nó đã nhập tâm cái xấu đó và chấp chứa sự hiềm thù, không phá được cái chấp chứa kia, con người thành quỷ vị không mấy hồi. Nếu không phá được thì vạn kiếp cũng chưa phải là con người " đúng nhơn phẩm".
Đừng bước thêm một bước nữa, nếu đã thấy cái lỗi lầm của mình, mặc dù trước phút lỗi lầm không thấy, nhưng sau phút lỗi lầm đã thấy thì chúng ta đừng bước thêm bước nữa, nếu còn dám bước thì chính còn ở trong loài ngạ quỷ súc sanh. (Theo Thánh giáo của Bác nương Diêu-Trì cung tại Trí-Huệ-Cung dạy nữ phái).
Chú thích : (của người sưu tập)
Trên đây là công án tự tỉnh tu thân dùng chủ đề là những ý-tưởng sai lầm, những hành-động tội-lỗi của mình đã vấp phải, để quán-chiếu vào đó, mà ăn-năn sám hối, hầu tránh khỏi lỗi lầm lần nữa. Nếu người không tự kiềm-chế được từ trong ý niệm, để xảy ra hành-động sai trái, thì Bát-nương cho là người còn "si-mê", thì dùng lối phản-tỉnh tự kiểm-điểm này, còn người tỉnh-táo hơn thì khi ý-niệm vừa khởi, thì phải quán-chiếu nhận-diện ra liền, đừng để tiến đến hành-động.
LUYỆN VỀ HỮU TƯỚNG
I.-TINH :
Đầu tiên trau luyện thể thân,
Tinh-thần tinh-khiết mười phần cho kham.
Tinh vi thứ nhứt đừng tham,
Giữ câu uy tín phải làm cho xong.
Lời nói đừng để bất công,
Trẻ con nó thấy chẳng hòng nể đâu.
Phải dùng nhân nghĩa làm đầu.
Không nhân không nghĩa lấy đâu trau mình.
Lòng nhơn, quảng đại hy sinh,
Việc làm lời nói đồng tình vị tha.
Công trình tu tạo nghiệp nhà,
Sử lý không đúng nó mà tang hoang.
Cái nhà xác thể hành tàng,
Đầu tiên phải vẹn qua màn trí tri.
II.-KHÍ :
Nếu tu gặp cảnh ai bi,
Kể là như gió chịu lỳ cho qua.
Hàm oan rủi đến cho ta,
Hữu duyên mới gặp kẻ gia cho mình.
Thánh, Thần,Tiên, Phật quang minh,
Không cần khai thác, trụ hình tu chơn.
Đó là luyện khí thành ngươn,
Nhịn nhục mới đúng tu chơn trau mình.
Tâm tư hằng bữa cho xinh,
III.-THẦN :
Lưỡng quang định trí cho bền,
Chủ-trương Bát-quái lập nên hà-đồ.
Càn khôn định vị xưng hô,
Khảm ly bất xạ cơ đồ mới nên.
Đoài Cấn thủ lái cho bền,
Chấn tốn gió thổi lập nên ngươn thần.
Đạo Thầy luật pháp đồng cân,
Bát tự bát tiết mười phần đúng ngay. (I)
Thiêng liêng đã sắp sẵn bày,
Nên Thầy dạy dỗ hằng ngày độ nhơn.
Pháp môn khác thể dây đờn,
Tay thì khảy nó, tiếng đờn lắng nghe.
Thực hành thể pháp dặc dè,
Người tu như thể hạt mè nhỏ nhoi.
Lời vàng kính cẩn xem coi.
Quí cùng bạn Đạo giống nòi nhà Nam
----------------------
(I) Bát tự nhơn tạo:
Tự tôn nguy hiểm cả đời ta,
Tự đắc lại còn khổ lắm đa!
Tự ái bao giờ mà lãnh hội,
Tự kiêu không rõ chổ sâu sa.
Tự hào chẳng thấu người chơn thật,
Tự đại mong chi thức-tỉnh mà.
Tự phụ đâu cần tìm chánh lý,
Tự cao gặp cảnh khó nào ra.
Nào ra cảnh tục với nguồn tiên,
Bỏ hết tự kia rõ Thánh hiền.
Còn vướng một câu không giải thoát,
Khó mong lãnh hội được hồi thiên.
Tu thời trau sửa cỏi lòng phàm,
Tu phải bền tâm đạo mới ham.
Tu rõ đường về tiên cảnh giới,
Tu sao tới chổ chẳng còn tham'
Tu cho thành hiểu tường minh mẫn.
Tu vẹn Tiên-gia khá nổi làm,
Tu phận Phật môn mau lãnh hội,
Tu lành pháp bổn chí hành kham
LUYỆN TỪ VÔ TƯỚNG
Đầu tiên khử trượt lưu thanh,
Giữ lòng minh chánh đó hành nơi tâm.
Không còn sắc tướng thanh âm,
Hòa đồng tinh khí đặng tầm điển quang.
Do tâm tư tưởng trang hoàng,
Lập thành chí khí vào hàng Hiền nhơn.
Nếu là ta quyết tu chơn,
Không còn cao thấp so hơn lời nào.
Rèn lòng hằng bửa dồi trau.
Cho quên tục lụy cho cao tinh thần.
Dầu cho ai chọc chẳng sân,
Lợi chi không nghỉ, cầm cân cho đồng.
Minh quang tâm chánh cho xong,
Ly gia cắt ái cỏi lòng vui tươi.
Cư trần chẳng nhiễm được mùi,
Thì ta mới dám lìa đời tu chân.
Nếu tu thì phải mực cân,
Đứng, đi, ăn, uống mười phần không ly.
Hơi thở vận chuyển tứ vi,
Ngũ-hành sanh khắc tường tri điều hòa.
Xác thân khác thể như nhà,
Quét dọn sạnh sẽ thì là vui tươi.
Nước lữa đầy đủ trong người
Thì ta no ấm trọn đời thành công.
Bát quái vận chuyển cho thông.
Lưỡng nghi tứ tượng công đồng cùng nhau.
Thiên cung mới được ra vào,
Phật Tiên ở chốn Thiên Tào thưởng ban.
Cầu cho bá tánh bình an,
Chị em giác ngộ thanh nhàn muôn năm.
NGŨ LINH HỔN HIỆP
Hoa tươi năm sắc ở trong mình,
Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ ngũ linh.
Mộc thuộc can hiệp nhau dưỡng khí,
Thủy càn thận ráp lại nuôi tinh.
Hỏa gìn tâm nội như ngăn cọp,
Thổ ở tỳ trung ấy thủ dinh.
Còn loại Kim dẫn hơi đến phế,
Ngũ linh hổn hiệp đắc trường sinh.
Tam thi cửu cố dẫn đường thông,
Bửu bối chúng ta tám nẻo không (I)
Ngũ khí triều ngươn thân vận động
Hành y tôn chỉ ở bên trong
Vận hành đúng số không non nớt
Chuyển nổi không già kết quả rong
Lục dục thất tình tâm tự sát
Thông linh Tuệ Trí đạt huyền-công.
------------
(I)Tám nẻo không :
Không DANH thanh tịnh lặng bình minh
Không LỢI như nhiên chẳng chấp kinh
Không GHÉT yên tâm thân tự tại,
Không THÙ mát mẻ cỏi lòng xinh
Không QUYỀN thong thả nào ràng buộc
Không GIẬN vui vầy cả tánh linh
Không KHỔ thắm nhuần quen tự túc
Không BUỒN sáng tỏ tợ bình minh.
o 0 o
Bồng lai Tiên cảnh có bao xa
Rèn luyện hằng ngày của quý ta
Dọn hết cỏ sân cho trống trải
Tham quyền dục lợi chẳng nên đạo
Nên đa phải kiếm để mà tu
Nhịn nhục nhẫn kiên vẹt ngút mù
Trăm tuổi khó tìm đường giải thoát
Vì ta chẳng hiểu nghĩa Xuân thu.
o O o
Xuân- thu, phất-chủ, Bát-du,
Thánh nhơn truyền dạy không tu thực hành,
Làm sao rạng rỡ nên danh
Làm sao rửa sạch mùi tanh cỏi lòng
Phật thì chỉ chổ không không
Tiên thì dưỡng khí nơi trong ngũ hành.
Thánh dạy nhơn nghĩa đành rành
Mà người chẳng thấy ba ngành cọng chung
Có người ham muốn tận cùng
Chẳng trau tánh đức mà dùng vào đâu
Dù tu pháp giới cao sâu
Ba giềng không trọn năm hằng khó qua
Cần chi khất thực ta bà
Một là hòa-thuận hai là nhẫn-kiên
Ba là hoạn khúc nhận liền
Thì là đức trọng oan khiên khó trì
Bốn là ai nói điều chi
Trái tai thì nghỉ bởi vì thế gian
Năm là các vật hành tàng
Cũng đều giả hết muôn ngàn chẳng ham
Sáu thì phải bỏ tánh tham
Nếu không, nghiệp chướng nó mang theo mình
Nói chung là cả thất tình
Nếu hành không đặng đem mình ngục môn
Thiện tu thì phải ôn tồn
Tịnh tâm luyện tánh cho hồn minh quang
Luyện Tinh cho được hoàn toàn
Rồi hành chữ Khí dẫn đàng tầm Tiên
Xuống lên Thần Khí nối liền
Tinh ba hiệp nhứt cần chuyên hằng ngày
Làm sao gái hóa ra trai
Thuần dương cho đặng ra hài anh nhi
Chớ đừng hám vọng cầu chi
Tiền cao quyền lớn không bì cùng ta
Rán suy xét kỷ cho xa,
Lập công thiếu đức uổng mà kiếp tu.
Hằng ngày ta phải công phu,
Được vào thiền-định muôn thu lưu tồn.
Nếu thiền thì phải cấm môn,
Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt giữ hồn đừng xiêng.
Lời nói việc làm đều thiền,
Vui-vầy hòa-thuận nhẫn-kiên đó là.
Hiếu trung cùng với mẹ cha,
Anh em chia sớt cọng-hòa cùng nhau.
Nghèo thời hẩm hút cháo rau,
Tới lui yêu mến tình cao hơn tiền.
Trọn lành bớt cả oan khiên,
Tiền căn đâu rõ nhơn duyên của mình.
Nếu tu thì phải hy-sinh,
Tánh tình rộng rãi quang-minh cho người.
Được vầy lòng cả vui tươi,
Thánh Thần biên chép cho người hiền-lương.
Rán tu về cỏi Tây-phương,
Chí-Tôn Phật-Mẫu đều thương vô cùng
.(Thánh-giáo Bát nương dạy nữ phái tại Trí-Huệ-Cung).
Chú thích: (của người sưu tập)
Trên đây là những công-án Thiền căn-bản, lời lẻ không cầu kỳ hoa-mỹ,rất dễ hiểu, dễ thực-hành, mà lại hửu ích thiết-thực, tuy là dành cho nữ phái nhưng kể cả thiện nam tín nữ nếu ai tham-chiếu tu-tập thì sẽ chứng ngộ. Phương tu-luyện này không xa vời, rất thích-hợp đối với những người nhập-thế ở trong vòng nhơn-đạo, không bắt buộc phải trường-trai tuyệt-dục và đầy đủ tam-lập, cũng có thể ứng-dụng để trau-tâm luyện tánh, song song với lập công bồi đức, tài bồi âm chất, đợi đến khi công quả dày, đức-hạnh cao, thì bước vào sinh-hoạt thượng-thừa, có Chơn-sư dìu-dắc luyện đạo tại tịnh-thất sẽ dễ đạt được kết-quả hơn.